Wednesday, April 29, 2009

Cảm nhận về track: Bồ Công Anh

Nguyên văn bởi aphupro
Buồn, u uẩn, đau đớn nhưng vẫn đầy kiêu hãnh , đó là những gì tôi cảm nhận về track “Bồ công anh” của Lil Shady. Không có nhiều điều để bàn về skill trong track này,Cũng như nhiều bản rap love khác,nhịp beat của "bồ công anh" buồn và chậm tiếng trống như tiếng tim đập hòa trong tiếng piano.. điều đáng nổi bật của nó chính là nội dung có hai tầng ý nghĩa mà Lil shady đã chú tâm đầu tư . Và Rapper này đã diễn tả khá tốt ý đồ của mình
“bồ công anh” kể về chuyện tình của Hoa bồ công anh, Gió và Đất .(ngoài ra còn có mặt trời) . Trong đó Gió là kẻ có được tình yêu của Bồ công anh .. Còn Đất là kẻ thứ ba thầm lặng quan tâm chăm sóc cho Hoa. Gió dù có được tình yêu của Hoa nhưng vẫn quyết định rời bỏ để tìm tự dọ của mình .. bởi gió là kẻ chỉ thích những “cuộc chơi sa đà”, bởi gió “là đứa con của ngao du, báu vật của thiên thu “, bởi gió đã tha hóa “ sa đọa” . Bản chất của Gió là tự do còn Đất tương trưng cho sự ổn định vững bền. Câu chuyện kết thúc bằng lời nhắn gửi của Gió đến Bồ Công Anh, Chúc Hoa sẽ luôn hạnh phúc bên Đất.
Thật không khó khăn gì khi nhận ra những “mật mã” được kí thác trong track. Hoa Bồ Công anh là ẩn dụ của cô gái , Ko hẳn là xinh đẹp .(Ko sắc cũng không hương) nhưng hồn nhiên và giản dị. Còn Gió và Đất là Hai chàng trai cùng đem lòng yêu cô. Một chàng trai yêu tự do tượng trưng cho Gió, Một chàng trai có lẽ đã có sự nghiệp khá vững vàng tượng trưng cho Đất … Có lẽ trong track này Lil shady đã tự ví mình với Gió..

Một track love giản dị, nhưng chứa chất nhiều tâm trạng.


Thks Baby Pig vì đã gửi cho L một bài hát rất ý nghĩa !!!

Sunday, April 5, 2009

Tên VIP đủ thứ tiếng của bạn

Mọi người cùng vào tham khảo xem tên V.I.P của mình nha!

TƯƠNG LAI

-Số cuối trong năm sinh của bạn chính là họ của bạn:
0) Thái
1) Huỳnh
2) Nghiêm
3) Quách
4) Lâm
5) Phù
6) Trần
7) Nguyễn
8) Lê
9) Đỗ


-Tháng sinh của bạn là tên đệm:
1)Hồng
2)Vĩ
3)Công
4)Phương
5)Trúc
6)Quỳnh
7)Hoa
8)Băng
9)Thành
10)Huệ
11)Thiện
12)Thanh

-Ngày sinh của bạn đó là tên:

1)An
2)Hạnh
3)Phương
4)Phát
5)Nam
6)Phụng
7)Khánh
8)Dung
9)Hằng
10)Hoàng
11)Nguyên
12)Thịnh
13)Thiện
14)Minh
15)Hòa
16)Chi
17)Nhã
18)Toàn
19)Tuấn
20)Rơi
21)Lý
22)Sanh
23)Hiệp
24)Thông
25)Thuyền
26)Phong
27)Ngân
28)Bảo
29)Đô
30)Đông
31)Thy



[ Nam nữ hem phân biệt, nam dính tên nữa, hay nữ dính tên nam là ráng chịu áh ]

Trong truyện Mangan


HỌ: Số cuối của năm sinh .

1.tsumasaki
2. achi
3.haruka
4.nashikada
5.tsưkino
6.fuanmoto
7.tsukasa
8.soujiro
9.maki
0.ruykushi


TÊN ĐỆM : THÁNG SINH NHA


1. na
2.so
3.yu
4.ta
5.mi
6.hy
7.(không có tên đệm)
8.sa
9.tu
10.shin
11.te
12.ki

TÊN :NGÀY SINH


1.nomy
2.hashi
3.neko
4.rio
5.koshi
6.doky
7.kamy
8.ruta
9.ian
10.demi
11.kan
12.naka
13.yshu
14.ara
15.mian
16.chiato
17.miya
18.masaka
19.fuji
20.misu
21.ri
22.hari
23.chini
24.kura
25.toru
26.goro
27.zara
28.kipu
29.minki
30.shina
31.kito

MÔNG CỔ

Họ: Số cuối của năm sinh

0:Đạp 1:Dãnh  2:Danh  3:Bành  4:Nạo  5:Đù  6:Cầu  7:Tỏi  8:Chão
9:Ngọ 


Tên đệm: tháng sinh của bạn là tên đệm của bạn.


 1 : Thị ....2: Hôi ........3: Trùm.........4: Cùi ........5: Nhòi  
 6: Dăng....7: Tàn .......8: Lũng .........9: Cạp.......10:Cà...  
 11: Mạc .....12: Xì....  


Tên : ngày sinh của bạn là tên của bạn.



1: Búa ....2: Nhão.... 3: Nghé... 4: Nhục... 5 :Hèn.... 6 : Tòi.....  
 7:Héo.....8: Thọt..... 9: Thòn..... 10 : Mẹ c..... 11 : Nỡ..... 12 : Bé ba  
 13 : Gờm....... 14: Khạp ....15: Nhái...... 16: Sò...... 17 : Mực  
 18 : Hù..... 19 : Mùng .....20: Thùi...... 21 : Đíu...  
 22 :Yểu.... 23 : Tọt.... 24 : Hến.... 25: Nổ ....26: Hán..... 27 : Mắm  
 28: Sạt.... 29 : Bóng...... 30: Móng........ 31 : Mén....


NHẬT


A=KA      B=TU      C=MI      D=TE      E=KU
F=LU      G=JI      H=RI      Y=FU      I=KI
J=ZU      K=ME      L=TA      M=RIN     N=TO
O=MO      Q=KE      R=SHI     P=NO      X=NA
S=AI      T=CHI     U=DO      V=RU      W=MEI


Ví dụ, bạn tên là Ngọc, thì lấy 4 chữ N + G + O + C ghép lại sẽ là : Tojimomi
Thử tìm xem tên mình là gì nhé
Cách thứ hai là lấy các chữ cái đầu tiên của bạn ghép lại
VD : bạn tên là Trần Hoàng Minh thì lấy T + H +M = Chiririn
************************************************** ***************




Tên theo môn phái kiếm hiệp

Lấy chữ cái đầu của Họ Tên VD: Nguyễn Văn A = N + V + A
Tên của người Việt thường được ghép bởi Họ ( Họ kép ) + Tên đệm + Tên riêng.
Nếu Họ kép VD: Âu Dương thì lấy từ 2 lần A và D từ Họ
Nếu chỉ có Họ và Tên riêng VD Nguyễn A, thì lấy từ Họ và Tên riêng.
Nếu tên kép ví dụ Nguyễn A A thì các bạn đoán ra là làm thế nào rồi nhé

Họ:


A: Kỳ Môn       B: Huyền Thiên    C: Nhật Nguyệt   D: Độc Long
E: Dạ Xoa       G: Thần Dương     H: Ngọc Nữ       I: Tiêu Diêu
K: Thiên Canh   L: Thiên Vũ       M: Bát Quái      N: Thái Ất
O: Lạc Anh      U: Thần Môn       P: Nhạn Xà       Q: Thái Cực
V: Lục Hợp      R: Hồi Phong      S: Hỗn Độn       T: Càn Khôn
X: Thiên Môn    Y: Cửu Thiên


Tên Đệm:


A: Châm
B: Bổng
C: Chưởng
D: Đao
E: Chảo
G: Chỉ
H: Phủ
I: Câu
K: Côn
L: Trượng
M: Tiên
N: Kiếm
O: Tiêu
U: Chão
P: Đao
Q: Quyền
V: Mâu
R: Thủ
S: Công
T: Chùy
X: Thương
Y: Kiếm


Tên riêng:


A: Phất Huyệt    B: Giáng Ma    C: Tích Lịch    D: Âm Dương
E: Tang Môn      G: Tu La       H: Toái Thạch   I: Cửu Cửu
K: Cẩm           L: Vô Ngấn     M: Lưỡng Nghi   N: Ngũ Thần
O: Xuyên Vân     U: Vô Ảnh      P: Phá Ngọc     Q: Kỳ
V: Vô Song       R: Tấn Lôi     S: Phục Ma      T: Du Thân
X: Liên Hoàn     Y: Thần.



HÀN

Họ: Tên theo số cuối cùng trong năm sinh

0 : Pack 1 : Kim    2 : Shin 3 : Choi      4 : Song
5 : Kang 6 : Han    7 : Lee 8: Sung       9: Jung

Đệm: Chính là tháng sinh của bạn!.

1 : Yong     2 : Ji       3 : Je        4 : Hye
5 : Dong     6 : Sang     7 : Ha        8 : Hyo
9 : Soo      10 : Eun     11 : Hyun     12 : Rae
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1 : Hwa        2 : Woo       3 : Joon      4 : Hee        5 : Kyo
6 : Kyung      7 : Wook      8 : Jin       9 : Jae        10 : Hoon
11 : Ra        12 : Bin      13 : Sun      14 : Ri        15 : Soo
16 : Rim       17 : Ah       18 : Ae       19 : Neul      20 : Mun
21 : In        22 : Mi       23 : Ki       24 : Sang      25 : Byung
26 : Seo       27 : Gun      28 : Yoo      29 : Sup       30 : Won
31 : Sub

Bungari

Họ là số cuối trong năm sinh

0 : Trai Cốp   1 : Mi ta      2 : Ni Cốp     3 : Lap Tốp   4 : Lan Nich
5 : Xi Ki      6 : Móc Xong   7 : Nhét Xốp   8 : Đa Xô     9 : Li Nô 
Đệm là tháng sinh

1 : Ti     2 : Vo        3 : Ba Ni    4 : Nat
5 : Jet    6 : Ba Ta     7 : Li       8 : Van
9 : Co     10 : An Na    11 : An      12 : Mat
Ngày sinh là tên

1 : LiNa         2 : MiSa        3 : NiCô      4 : BeMang      5 : SaLit
6 : KatXô        7 : NiKe        8 : BaJi      9 : JiNat      10 : NiCôLay
11 : KaNô        12 : LayTô      13 : TaCat    14 : LiNô      15 : Line
16 : Batti       17 : NiCôLat    18 : BaLap    19 : MainTep   20 : JiNoMa
21 : LaXiBaCôp   22 : MaNaTit    23 : LapMa    23 : LapMa     24 : HoNe
25 : MaXat       26 : ĐemRaĐo    27 : TaKôp    28 : Battu     29 : KaNong
30 : BaCô        31 : "tự xử" :D
LÀO

Họ là số cuối trong năm sinh

0: Xỉn Bựa     1: Phỏi        2: Nòi     3: Khăn        4: Khạc
5: Nhổ Toẹt    6: Thạc Xoay   7: Phăn    8: Xoăn Tít    9: Củ Lề
Đệm là tháng sinh

1: Tày Xô   2: Khơ Mú      3: Nùng     4: Min Chều
5: Páp Lịt  6: Gảy Kua     7: Tu Gây   8: Vắt Xổ
9: Mổ Kò    10: Náng Phổn  11: Kạ Rịt  12: Lò Kịt
Ngày sinh là tên


01: Mủ    02: Vổ      03: Móm   04: Trĩ    05: Xin    06: Thoắt
07: Tòe   08: Vẩu     09: Lác   10: Quẩy   11: Mắn    12: Vảy
13: Bát   14: NhỔ     15: Phỉ   16: Xỉ     17: Phây   18: Tẻn
19: Nản   20: Chóe    21: Kói   22: Lốn    23: Chàm   24: Ven
25: Bón   26: Khoai   27: Hủi   28: Quăn   29: Xém    30: Xịt
31: Lít
ANH

Họ là số cuối trong năm sinh

0:Spears   1:Hudson    2:Daring  3:Lombard   4:Marion
5:Lagger   6:Ba xter   7:Evans   8:Steward   9:Simpson
Nếu bạn là nữ:

Tên đệm là tháng sinh của bạn:

1:Jordan    2:Michelle  3:Allan  4:Dolly   5:Maria      6:Ella
7:Valikie   8:Cami      9:Ryna   10:Lalle  11:Scarllee  12:Annie 
Tên là ngày sinh của bạn:

1:Eva         2:Alie        3:Kate     4:Sarah     5:Jenny
6:Cassandra   7:Amy         8:Ramie    9:Bella     10:Andrena
11:Sally      12:Emily      13:Mary    14:Julie    15:Britney
16:Samantha   17:Camryn     18:Kara    19:Riley    20:Pattie
21:Elena      22:Christina  23:Lizzie  24:Martha   25:Linda
26:Selina     27:Sophie     28:Emma    29:Ashley   30:Amber    31:Alice 
Nếu bạn là nam:

Tên đệm là tháng sinh của bạn:

1:Martin   2:Justin   3:Dave   4:Cody   5:Bob    6:Zack
7:Harry    8:Larry    9:Rod    10:Ray   11:Ben   12:Joe 
Tên là ngày sinh của bạn:

1:Kyle       2:Jason     3:Michael  4:Olardo   5:Patrick
6:Jeff       7:Cliff     8: Jack    9:Edward   10:Todd
11:Mortimer  12:Fred     13:Hector  14:Silver  15:Troy
16:Lorenzo   17: Johnny  18:Rogger  19:Jake    20:Billy
21:Robbie    22:Zac      23:Daniel  24:David   25:Donald
26: Ron      27:Wade     28:Ryan    29:Nick    30:Victor    31:Chris 
Chú ý, tiếng anh họ sau tên trước: tên - đệm - họ

TRUNG QUỐC

Họ là số cuối trong năm sinh

0. Liễu           1. Đường   2. Nhan   3. Âu Dương   4. Diệp
5. Đông Phương    6. Đỗ      7. Lăng   8. Hoa        9. Mạc
Đệm là tháng sinh

1. Lam   2. Thiên 3. Bích   4. Vô                   5. Song   6. Ngân
7. Ngọc  8. Kì    9. Trúc   10. (không có tên đệm)  11. Y    12. Nhược
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1. Lam   2. Nguyệt 3. Tuyết  4. Thần   5. Ninh    6. Bình
7. Lạc   8. Doanh  9. Thu    10. Khuê  11. Ca     12. Thiên
13. Tâm  14. Hàn   15. Y     16. Điểm  17. Song   18. Dung
19. Như  20. Huệ   21. Đình  22. Giai  23. Phong  24. Tuyên
25. Tư   26. Vy    27. Nhi   28. Vân   29. Giang  30. Phi    31. Phúc

THÁI

Họ là số cuối trong năm sinh

0 : Thạch  1 : Ma     2 : Cai    3 : Thun    4 : Xỉn
5 : Xa     6 : Thung  7 : Chăng  8 : Num     9 : Ca
Đệm là tháng sinh

1 : La  2 : Vin  3 : Ba Mót   4 : La Vót     5 : Xũn       6 : Béc
7 : Tê  8: Xăn   9 : Xin Ra   10 : Thu Cóp   11 : Măng No  12 : Mọt
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1:Xụt Quét    2:Ra Bát     3:Nóc Xây     4:Ra Oan     5:Đi Ka
6:Thu Cõn     7:Xi Ni Ka   8:Ba Ra Gi    9:Sa Quát    10:Thý Lan
11:Xin Bi Lét 12:En Nô     13:Bát Ra Ta  14:Na Mas    15:Sơ Ka
16:Ka Ri      17:Đi Ka     18:Đì Loi     19:Mim Shọt  20:Đa Qua Ki
21:Ai Crốp    22:Me Lan Đi 23:Đít Ta     24:Hô Né     25:Min Xê
26:Kịt Xu     27:Tài Khâm  28:Thái Khinh 29:Tha Khẹt  30:Thọc Khệt
CAMPUCHIA

Họ là số cuối trong năm sinh

0: Đạp  1: Dãnh  2: Danh  3: Bành  4:Nạo
5: Đù   6: Cầu   7: Tỏi   8: Chão  9: Ngọ
Đệm là tháng sinh

1 : Thị   2: Hôi   3: Trùm   4: Cùi  5: Nhòi    6: Dăng
7: Tàn    8: Lũng  9: Cạp    10:Cà   11: Mạc    12: Xì
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1:Búa    2:Nhão   3:Nghé   4:Nhục  5:Hèn    6:Tòi
7:Héo    8:Thọt   9:Thòn   10:Mẹc  11:Nỡ    12:Bé ba
13:Gờm   14:Khạp  15:Nhái  16:Sò   17:Mực   18:Hù
19:Mùng  20:Thùi  21:Đíu   22:Yểu  23:Tọt   24:Hến
25:Nổ    26:Hán   27:Mắm   28:Sạt  29:Bóng  30:Móng  31:Mén

NGA

Họ là số cuối trong năm sinh

0: Xờ Vai  1: Ni Ko Lay  2: Nhai Xốp  3: Ku Ta       4: Hôn Kít
5: Đô Rô   6: Đi Mô      7: Pa Đan    8: Xì Pắc Tép  9: Mốc Cốp
Đệm là tháng sinh

1: Rô Ma    2: Sét Gây    3: Ma Gáp   4: Ghép Sây
5: Dziu Ri  6: A Lết Săn  7: Pô Lét   8: Ơ Go
9: Đa Vy    10: Lít Mít   11: Lốt     12: Hốt Cláp
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

01:Đen Kô     02:Mai Lốp   03:Tét Bô  04:Nhin       05:U Ta Sin
06:Ra Đi Mốt  07:Súyt Chết 08:Mút Cô  09:Mông Tít   10:Hun Ta Phát
11:La Đi Mát  12:Săm Lin   13:Kun     14:Soăn Síp   15:Cô
16:Kốt Ski    17:Ta Hôi    18:Típ     19:Be Rin     20:Sô Va
21:Hin Gít    22:Líp Sát   23:Ta Xoa  24:Ma La Phét
25:Ai Nút Cô  26:Be Re Zút 27:Se Vít  28:A Lô Đin   29:Bít Chóp
30:Rép Bô     31:Mông Chi

Tên của bạn ở kiếp sau:

Số cuối trong năm sinh chính là họ của bạn:

0:Hứa   1:Nguyễn   2:Hoàng   3:Nhịn    4:Lâm
5:ĐỖ    6:Huỳnh    7:Lai     8:Trịnh   9:Quỹ
Đệm là tháng sinh

1:Bị     2.Thình    3:Bích    4:Thị    5:Quốc    6:Đập
7:Chén   8:My       9:Tiễu    10:Kíp   11:Bé     12:Thanh
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1:Thúng    2:Tiện     3:Hỗ     4:Thừa    5:Xin
6:Thuyền   7:Nguyên   8:Nam    9:Minh    10:An
11:Quýnh   12:Hĩ      13:Cồ    14:Thiên  15:Huế
16:Mũi     17:Chu     18:Ghẻ   19:Thơm   20:Khìn
21:Hải     22:Hùng    23:Thuỷ  24:Phong  25:Hạnh
26:Ưng     27:Phát    28:Thái  29:Thừa   30:Nghi   31:Nhã
H'mông

Cách lấy tên : Lấy chữ cái đầu của Họ Tên. VD: Nguyễn Văn A = N + V + A

Tên 2 chữ = họ +tên
Tên 3 chữ = họ +đệm +tên
Tên 4 chữ = họ +đệm +đệm +tên


Họ

A: Kỳ Môn     B: Huyền Thiên  C: Nhật Nguyệt
D: Độc Long   E: Dạ Xoa       G:Thần Dương
H: Ngọc Nữ    I: Tiêu Diêu    K: Thiên Canh
L: Thiên Vũ   M: Bát Quái     N: Thái Ất
O: Lạc Anh    U: Thần Môn     P: Nhạn Xà
Q: Thái Cực   V: Lục Hợp      R: Hồi Phong
S: Hỗn Độn    T: Càn Khôn     X: Thiên Môn
Y: Cửu Thiên. 
Tên đệm

A: Phất Huyệt    B: Giáng Ma    C: Tích Lịch
D: Âm Dương      E: Tang Môn    G: Tu La
H: Toái Thạch    I: Cửu Cửu     K: Cẩm
L: Vô Ngấn       M: Lưỡng Nghi  N: Ngũ Thần
O: Xuyên Vân     U: Vô Ảnh      P: Phá Ngọc
Q: Kỳ            V: Vô Song     R: Tấn Lôi
S: Phục Ma       T: Du Thân     X: Liên Hoàn
Y: Thần. 
Tên riêng

A: Châm    B: Bổng    C: Chưởng
D: Đao     E: Chảo    G: Chỉ
H: Phủ     I: Câu     K: Côn
L: Trượng  M: Tiên    N: Kiếm
O: Tiêu    U: Chão    P: Đao
Q: Quyền   V: Mâu     R: Thủ
S: Công    T: Chùy    X: Thương
Y: Kiếm

Tên của bạn 3 kiếp trước


Số cuối trong năm sinh chính là họ của bạn:

0: Tịch   1: Phởn   2: Trĩ   3: Từng   4: Riêu
5: Lín    6: Phúc   7: Mọi   8: Sập    9: Tếu
Đệm là tháng sinh

1: Hen   2: Bún   3: Rách   4: Tiền   5: Mù     6: Lùn
7: Sít   8: Thọt  9: Nụ     10: Tĩnh  11: Khố   12: Sịp
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1: Tống   2: Bé     3: Ghé Tiểu   4: Nãi      5: Lụng
6: Mu     7: Tiến   8: Ngại       9: Bành     10: Chi
11: Thí   12: Ngọt  13: Lộc       14: Mắm     15: Hiếp
16: Phân  17: Đít   18: Bựa       19: Cún     20: Mọt
21: Cụt   22: Sa    23: Nót       24: Ún      25: So Thoi
26: Keo   27: Lỗ    28: Trọc      29: Ngoáy   30: Bầm      31: Bít

Tên của bạn ở thế kỷ 23

Số cuối trong năm sinh chính là họ của bạn:

0: Chuối   1: Phương   2: Liễu   3: Từ   4: Dịch
5: Lý      6: Ung      7: Mộc    8: Cụt  9: Mếu
Đệm là tháng sinh

1: Gải   2: Bì     3: Ra   4: Tiểu   5: Ghẻ    6: Phù
7: Hôi   8: Thịt   9: Nụ   10: Thế   11: Khô   12: Thú
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

1: Tố     2: Nách   3: Tiểu Tiểu   4: Nữ      5: Lông
6: Muối   7: Đú     8: Nghé        9: Bà      10: Bết
11: Thúi  12: Ngọc  13: Cống       14: Mám    15: Hoàng
16: Ỉa    17: Đa    18: Banh       19: Cú     20: Mỏ
21: Què   22: Ù     23: Thọt       24: Đô     25: Sư Thái
26: Heo   27: Háng  28: Cám        29: Mỡ     30: Gấu
31: Bé Bự
Tên của bạn khi vào thế giới thần tiên:

Số cuối trong năm sinh chính là họ của bạn:

1: Lai    2: Mã   3: Nữ     4. Xiết   5. Đạ
6. Liễu   7. Hé   8. Thốp   9. Lớp    0. Núp
Đệm là tháng sinh


1. Xái   2. Quái   3. Hum   4. Khá   5. Rét    6. Xui
7. Luốc  8. Lú     9. Xì    10. Núi  11. Tác   12. Ten
Tên: chính là ngày sinh của bạn!


1. Xụi    2. Lôn     3. Xờn    4. Nhớp   5. Kiếu
6. Moáng  7. Vãi     8. Tuốc   9. Nĩ     10. Pui
11. Ghi   12. Giậy   13. Nhải  14. Tô    15. Muồi
16. Vũi   17. Lú Xúp 18. Nét   19. Ỉn    20. Dúi
21. Lạu   22. Riu    23. Nhảu  24. Nhản  25. Quỷnh
26. Gạ    27. Quái   28. Gỡm   29. Góy   30. Nở
31. Luốn
Tên của bạn ở thế kỷ 24:

Số cuối trong năm sinh chính là họ của bạn:

0:Lâm   1:Trịnh  2:Phan   3:Dương   4:Nguyễn
5:Lê    6:Phạm   7:Ngô    8:Quách   9:Trần
Đệm là tháng sinh

Nếu bạn là nam:

1 : Quốc   2: Quang   3: Thanh   4: Tiêu   5: Thiện   6: Văn
7: Gia     8: Anh     9: Thái    10:Trọng  11: Hòai   12: Việt
Nếu bạn là nữ:

1 : Thu   2: Lan   3: Thanh   4: Bích   5: Hòai      6: Thúy
7: Như    8: Mỹ    9: Thị     10:Ngọc   11: Phương   12: Quỳnh
Tên: chính là ngày sinh của bạn!

Nếu bạn là nam:

1: Lâm     2:Tuấn    3:Tiến   4:Vinh     5:Khải     6:Tân
7: Đức     8:Thanh   9:Cường  10:Minh    11:Tòan    12:Thiện
13:Quân    14 Tâm    15:Thái  16:Phước   17:Quang   18:Hữu
19:Định    20:Bảo    21:Sơn   22:Lộc     23:Hải     24:Hiệp
25:Long    26:Huy    27:Thắng 28:Văn     29:Nhật    30:Hoàng
31:Trung  
Nếu bạn là nữ:

1:Linh    2:Yến    3:Tuyền   4:Vinh    5:Tú     6:Duyên
7:Lan     8:Thanh  9:Thúy    10:Hiền   11:Diệu  12:Ly
13:Huyền  14:Tâm   15:Quỳnh  16:Liên   17:Mai   18:Trúc
19:Dung   20:Huệ   21:Xinh   22:Như    23:Hồng  24:Tiên
25:Anh    26:Thảo  27:Mỹ     28:Vân    29:Vy    30:Ngọc
31:An


chúc vui vẻ ^^ Nhớ để lại Comment xem tên bạn là gì nhoa !! ^_^

Mẫu comment:

Tên thật của bạn: 
Tên VIP: tiếng Mông Cổ:
Nhật:
Hàn:
Bungari:
Lào:
Anh:
Trung Quốc:
Thái:
Campuchia:
Nga:
H'mông:
theo Kiếm Hiệp:
tương lai [ko phân biệt nam nữ]:
kiếp sau:
3 kiếp trước:
Thế kỷ 23:
Thế kỷ 24:
Khi vào thế giới thần tiên:
Truyện Mangan:
  Gọi mình là: (tên mà bạn cho là dễ thương nhất)

Monday, March 30, 2009

Đất Rừng Phương Nam _ Đoàn Giỏi

Vì là truyện dài, nên mấy bạn chịu khó DOWNLOAD về đọc nha !
Chắc Đất Rừng Phương Nam thì khỏi phải giới thiệu rồi ha !
Chúc các bạn vui vẻ !
Hay nhớ để Comment cho mình nha !


HỊCH TƯỚNG SĨ

HỊCH TƯỚNG SĨ
Ta thường nghe:
Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Đế;
Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho Chiêu Vương;
Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ;
Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước.
Kính Đức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung;
Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc.
Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có ?
Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình
Thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách
Cùng trời đất muôn đời bất hủ được ? Các ngươi
Vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa,
Nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ.
Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn.
Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói:
Vương Công Kiên là người thế nào ?
Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào ?
Vậy mà đem thành Điếu Ngư nhỏ tày cái đấu
Đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn,
Khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu!
Cốt Đãi Ngột Lang là người thế nào ?
Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào ?
Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần,
Khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt!
Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc,
Lớn lên gặp buổi gian nan.
Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường,
Uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình;
Đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ.
Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng;
Khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn.
Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.
Ta thường
Tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối,
Ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa;
Chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù;
Dẫu cho
Trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ,
Nghìn thây ta bọc trong da ngựa,
Cũng nguyện xin làm.
Các ngươi
Ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền,
Không có mặc thì ta cho áo;
Không có ăn thì ta cho cơm.
Quan thấp thì ta thăng tước;
Lộc ít thì ta cấp lương.
Đi thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa.
Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết;
Được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười.
So với
Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì?
Nay các ngươi
Ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo;
Thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn.
Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức;
Nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm.
Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích.
Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình;
Có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ.
Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước;
Có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân.
Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm.
Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang
Thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc;
Mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh.
Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng;
Vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc.
Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc;
Chó săn tuy hay không đuổi được quân thù.
Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết;
Giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai.
Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào!
Chẳng những thái ấp của ta không còn
Mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác;
Chẳng những gia quyến của ta bị đuổi
Mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi;
Chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo
Mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào;
Chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu,
Mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận.
Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích,
Phỏng có được chăng ?
Nay ta bảo thật các ngươi:
Nên lấy việc “đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ” làm nguy;
Nên lấy điều “kiềng canh nóng mà thổi rau nguội” làm sợ.
Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên,
Khiến cho
Ai nấy đều giỏi như Bàng Mông,
Nọi người đều tài như Hậu Nghệ,
Có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết,
Làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhai.
Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền
Mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng;
Chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm,
Mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy;
Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu
Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng;
Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí,
Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm;
Chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một,
Mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền.
Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi,
Phỏng có được không ?
Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược.
Nếu các ngươi
Biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử;
Nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù.
Vì sao vậy ?
Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung,
Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ,
Chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc.
Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc,
Để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa ?
Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.
Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn


Sưu tầm

Bình Ngô đại cáo _ Nguyễn Trãi

BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO
Thay trời hành hoá, hoàng thượng truyền rằng:
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân,
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo;
Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu,
Núi sông bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác;
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương;
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau,
Song hào kiệt thời nào cũng có.
Cho nên:
Lưu Cung tham công nên thất bại;
Triệu Tiết thích lớn phải tiêu vong;
Cửa Hàm tử bắt sống Toa Đô
Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã
Việc xưa xem xét, chứng cứ còn ghi.
Vừa rồi:
Nhân họ Hồ chính sự phiền hà
Để trong nước lòng dân oán hận
Quân cuồng Minh thưà cơ gây hoạ
Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh
Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn
Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ
Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế
Gây thù kết oán trải mấy mươi năm
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời.
Nặng thuế khoá sạch không đầm núi.
Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc, ngán thay cá mập thuồng luồng.
Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng, khốn nỗi rừng sâu nước độc.
Vét sản vật, bắt dò chim sả, chốn chốn lưới chăng.
Nhiễu nhân dân, bắt bẫy hươu đen, nơi nơi cạm đặt.
Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,
Nheo nhóc thay kẻ goá bụa khốn cùng.
Thằng há miệng, đứa nhe răng, máu mỡ bấy no nê chưa chán,
Nay xây nhà, mai đắp đất, chân tay nào phục dịch cho vừa?
Nặng nề những nổi phu phen
Tan tác cả nghề canh cửi.
Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,
Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi !
Lẽ nào trời đất dung tha? Ai bảo thần dân chịu được?
Ta đây:
Núi Lam sơn dấy nghĩa
Chốn hoang dã nương mình
Ngẫm thù lớn há đội trời chung
Căm giặc nước thề không cùng sống
Đau lòng nhức óc, chốc đà mười mấy năm trời
Nếm mật nằm gai, há phải một hai sớm tối.
Quên ăn vì giận, sách lược thao suy xét đã tinh,
Ngẫm trước đến nay, lẽ hưng phế đắn đo càng kỹ.
Những trằn trọc trong cơn mộng mị,
Chỉ băn khoăn một nỗi đồ hồi
Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,
Chính lúc quân thù đang mạnh.
Lại ngặt vì:
Tuấn kiệt như sao buổi sớm,
Nhân tài như lá mùa thu,
Việc bôn tẩu thiếu kẻ đở đần,
Nơi duy ác hiếm người bàn bạc,
Tấm lòng cứu nước, vẫn đăm đăm muốn tiến về Đông,
Cỗ xe cầu hiền, thường chăm chắm còn dành phía tả.
Thế mà:
Trông người, người càng vắng bóng, mịt mù như nhìn chốn bể khơi.
Tự ta, ta phải dốc lòng, vội vã hơn cứu người chết đuối.
Phần vì giận quân thù ngang dọc,
Phần vì lo vận nước khó khăn,
Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần,
Lúc Khôi Huyện quân không một đội.
Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
Ta gắng trí khắc phục gian nan.
Nhân dân bốn cỏi một nhà, dựng cần trúc ngọn cờ phấp phới
Tướng sĩ một lòng phụ tử, hoà nước sông chén rượu ngọt ngào.
Thế trận xuất kỳ, lấy yếu chống mạnh,
Dùng quân mai phục, lấy ít địch nhiều.
Trọn hay:
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạo.
Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,
Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.
Sĩ khí đã hăng
Quân thanh càng mạnh.
Trần Trí, Sơn Thọ nghe hơi mà mất vía,
Lý An, Phương Chính, nín thở cầu thoát thân.
Thừa thắng đuổi dài, Tây Kinh quân ta chiếm lại,
Tuyển binh tiến đánh, Đông Đô đất cũ thu về.
Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh trôi vạn dặm
Tuỵ Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm.
Phúc tâm quân giặc: Trần Hiệp đã phải bêu đầu
Mọt gian kẻ thù: Lý Lượng cũng đành bỏ mạng.
Vương Thông gỡ thế nguy, mà đám lửa cháy lại càng cháy
Mã Anh cứu trận đánh mà quân ta hăng lại càng hăng.
Bó tay để đợi bại vong, giặc đã trí cùng lực kiệt,
Chẳng đánh mà người chịu khuất, ta đây mưu phạt tâm công.
Ngờ đâu vẫn đương mưu tính lại còn chuốc tội gây oan.
Giữ ý kiến một người, gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác,
Tham công danh một lúc, để cười cho tất cả thế gian.
Bởi thế:
Thằng nhãi con Tuyên Đức động binh không ngừng
Đồ nhút nhát Thạnh, Thăng đem dầu chữa cháy
Đinh mùi tháng chín, Liễu Thăng đem binh từ Khâu Ôn kéo lại
Năm ấy tháng mười, Mộc Thạnh chia đường từ Vân Nam tiến sang.
Ta trước đã điều binh thủ hiểm, chặt mũi tiên phong
Sau lại sai tướng chẹn đường, tuyệt nguồn lương thực
Ngày mười tháng tám, trận Chi Lăng Liễu Thăng thất thế
Ngày hai mươi, trận Mã Yên Liễu Thăng cụt đầu
Ngày hăm lăm, bá tước Lương Minh đại bại tử vong
Ngày hăm tám, thượng thư Lý Khánh cùng kế tự vẫn.
Thuận đà ta đưa lưỡi dao tung phá
Bí nước giặc quay mũi giáo đánh nhau
Lại thêm quân bốn mặt vây thành
Hẹn đến giữa tháng mười diệt giặc
Sĩ tốt kén người hùng hổ
Bề tôi chọn kẻ vuốt nanh
Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
Voi uống nước, nước sông phải cạn.
Đánh một trận, sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông.
Cơn gió to trút sạch lá khô,
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.
Đô đốc Thôi Tụ lê gối dâng tờ tạ tội,
Thượng thư Hoàng Phúc trói tay để tự xin hàng.
Lạng Giang, Lạng Sơn, thây chất đầy đường
Xương Giang, Bình Than, máu trôi đỏ nước
Ghê gớm thay! Sắc phong vân phải đổi,
Thảm đạm thay! Ánh nhật nguyệt phải mờ
Bị ta chặn ở Lê Hoa, quân Vân Nam nghi ngờ khiếp vía mà vỡ mật!
Nghe Thăng thua ở Cần Trạm, quân Mộc Thạnh xéo lên nhau chạy để thoát thân.
Suối Lãnh Câu, máu chảy thành sông, nước sông nghẹn ngào tiếng khóc
Thành Đan Xá, thây chất thành núi, cỏ nội đầm đìa máu đen.
Cứu binh hai đạo tan tành, quay gót chẳng kịp,
Quân giặc các thành khốn đốn, cởi giáp ra hàng
Tướng giặc bị cầm tù, như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng
Thần Vũ chẳng giết hại, thể lòng trời ta mở đường hiếu sinh
Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền, ra đến biển mà vẫn hồn bay phách lạc,
Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa, về đến nước mà vẫn tim đập chân run.
Họ đã tham sống sợ chết mà hoà hiếu thực lòng
Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.
Chẳng những mưu kế kì diệu
Cũng là chưa thấy xưa nay
Xã tắc từ đây vững bền
Giang sơn từ đây đổi mới
Càn khôn bĩ rồi lại thái
Nhật nguyệt hối rồi lại minh
Ngàn năm vết nhục nhã sạch làu
Muôn thuở nền thái bình vững chắc
Âu cũng nhờ trời đất tổ tông linh thiêng đã lặng thầm phù trợ;
Than ôi!
Một cỗ nhung y chiến thắng,
nên công oanh liệt ngàn năm
Bốn phương biển cả thanh bình,
ban chiếu duy tân khắp chốn.
Xa gần bá cáo,
Ai nấy đều hay.
Nguyễn Trãi (Ngô Tất Tố dịch)

Cố hương - Lỗ Tấn

CỐ HƯƠNG
Tôi không quản trời lạnh giá, về thăm làng cũ, xa những hai ngàn dặm mà tôi đã từ biệt hơn hai mươi năm nay.
Đang độ giữa đông. Gần về đến làng, trời lại càng u ám. Gió lạnh lùa vào khoang thuyền, vi vu. Nhìn qua các khe hở mui thuyền, thấy xa gần thấp thoáng mấy thôn xóm tiêu điều, hoang vắng, nằm im lìm dưới vòm trời màu vàng úa, không nén được, lòng tôi se lại.
A, đây thật có phải là làng cũ mà hai mươi năm trời nay tôi hằng ghi lấy hình ảnh trong ký ức không?
Hình ảnh làng cũ trong ký ức tôi không giống hẳn như thế này. Làng cũ tôi đẹp hơn kia! Nhưng nếu phải nhớ rõ đẹp như thế nào, nói rõ đẹp ở chỗ nào thì thật không có hình ảnh, ngôn ngữ nào diễn tả ra cho được.
Phảng phất thì cũng có hơi giống đấy. Tôi nghĩ bụng: Hẳn làng cũ mình vốn chỉ như thế kia thôi, tuy chưa tiến bộ hơn xưa, nhưng cũng vị tất đến nỗi thê lương như mình tưởng. Chẳng qua là tâm hồn mình đã đổi khác, bởi vì về thăm chuyến này, lòng mình vốn đã không vui.
Về thăm chuyến này, ý định là để từ giã lần cuối cùng ngôi nhà cũ nơi cả đại gia đình chúng tôi đời đời ở chung với nhau, mà chúng tôi đã phải đồng tình bán cho người ta rồi, nội năm nay phải giao cho họ. Vì thế, tôi cần phải về trước tết vĩnh biệt ngôi nhà yêu dấu và từ giã làng cũ thân mến, đem gia đình đến nơi đất khách tôi đang làm ăn, sinh sống.
Tinh mơ sáng hôm sau, tôi về tới cổng nhà. Trên mái ngói, mấy cọng tranh khô phất phơ trước gió. Đủ rõ nhà không đổi chủ không được. Những gia đình khác có lẽ đã dọn đi rồi cho nên cảnh tượng càng hiu quạnh. Tôi vừa bước vào gian nhà chúng tôi ở thì mẹ tôi đã chạy ra đón. Hoằng, đứa cháu vừa mới lên tám tuổi, cũng chạy theo sau.
Mẹ tôi rất mừng rỡ, nhưng nét mặt ẩn một nỗi buồn thầm kín. Mẹ tôi bảo tôi ngồi xuống, nghỉ ngơi, uống trà, không đả động gì đến chuyện dọn nhà cả. Cháu Hoằng chưa gặp tôi bao giờ chỉ dám đứng đằng xa nhìn tôi chòng chọc. Nhưng rồi chúng tôi cũng bàn đến chuyện dọn nhà. Tôi nói nhà trên kia đã thuê xong, cũng đã sắm được ít đồ đạc, giờ hãy đem các thứ đồ gỗ ở nhà này bán đi hết lấy tiền mua thêm sau. Mẹ tôi cho cũng phải và bảo hành lý đã thu xếp gọn gàng đâu vào đấy cả rồi, đồ gỗ không tiện chuyên chở cũng bán được một ít rồi, nhưng tiền chưa thu vén được đủ.
Mẹ tôi nói:
- Con hãy nghỉ ngơi vài hôm, đi thăm các nhà bà con một chút rồi mẹ con mình lên đường.
- Vâng.
- Có anh Nhuận Thổ lần nào đến chơi cũng nhắc nhở đến con và rất mong có ngày được gặp con. Mẹ đã nhắn tin cho anh ấy biết chừng ngày nào con về. Có lẽ anh ấy cũng sắp đến thôi.
Lúc bấy giờ trong ký ức tôi, bỗng hiện ra một cảnh tượng thần tiên, kỳ dị: Một vừng trăng tròn vàng thắm treo lửng lơ trên nền trời xanh đậm, dưới là một bãi cát bên bờ biển, trồng toàn dưa hấu, bát ngát một màu xanh rờn. Giữa ruộng dưa, một đứa bé trạc mười một, mười hai tuổi, cổ đeo vòng bạc, tay lăm lăm cầm chiếc đinh ba, đang cố sức đâm theo một con “tra”(1) . Con vật bỗng quay lại, luồn qua háng đứa bé, chạy mất.
Đứa bé ấy chính là Nhuận Thổ. Khi tôi quen Nhuận Thổ, cách đây khoảng chừng ba mươi năm, Nhuận Thổ chỉ độ lên mười. Lúc đó thầy tôi hãy còn, cảnh nhà sung túc, tôi đàng hoàng là một cậu ấm. Năm ấy là năm đến lượt nhà tôi lo giỗ tổ. Nghe nói thì cứ hơn ba mươi năm mới đến lượt lo giỗ này một lần, cho nên rất linh đình. Giỗ vào tháng giêng; lễ vật rất nhiều, các đồ tế rất sang, người đến lễ cũng rất đông, vì thế phải đề phòng mất cắp. Nhà tôi chỉ nuôi một người ở tháng (địa phương tôi, người đi làm thuê chia làm ba hạng, ở năm gọi là “trường niên”, làm thuê từng ngày gọi là “đoản công”, nhà mình cũng có cày, chỉ giỗ tết, hay vụ thu tô, đến làm mướn cho người ta thì gọi là “ở tháng”). Người ở bận quá, làm không hết việc, liền xin thầy tôi cho gọi thằng con là Nhuận Thổ đến để nó trông coi các thứ đồ tế cho.
Thầy tôi bằng lòng. Tôi cũng rất thích vì đã có nghe nói đến Nhuận Thổ, lại biết Nhuận Thổ với tôi tuổi cũng suýt soát bằng nhau. Hắn sinh tháng nhuận, ngũ hành khuyết thổ (2), nên bố hắn đặt tên là Nhuận Thổ. Hắn bắt chim tước thì tài lắm.
Vì vậy ngày nào tôi cũng mong cho mau đến năm mới. Năm mới đến thì Nhuận Thổ cũng đến mà! Chờ mãi mới hết năm. Một hôm, mẹ tôi bảo: “Thằng Nhuận Thổ đến rồi đấy!” Tôi liền chạy ra xem. Hắn đang đứng trong bếp, khuôn mặt tròn trĩnh, nước da bánh mật, đầu đội mũ lông chiên bé tí tẹo, cổ đeo vòng bạc sáng loáng. Đủ biết bố hắn quí hắn như thế nào: sợ hắn khó nuôi, bố hắn đã nguyện trước thần phật làm vòng xích, xích lại. Hắn thấy ai là bẽn lẽn, chỉ không bẽn lẽn với một mình tôi thôi. Khi vắng người, hắn mới nói chuyện với tôi. Vì thế chưa đầy nửa ngày, chúng tôi đã thân nhau.
Không biết bấy giờ chúng tôi có nói với nhau những gì, chỉ nhớ rằng Nhuận Thổ thích chí lắm. Hắn bảo lên tỉnh hắn mới được trông thấy những điều hắn chưa bao giờ trông thấy cả.
Hôm sau, tôi rủ hắn bẫy chim. Hắn nói:
- Không được đâu! Phải chờ tuyết xuống cho nhiều đã. Làng em toàn đất cát, hễ tuyết xuống thì em quét lấy một khoảnh đất trống; dùng một cái que ngắn chống một cái nong lớn, rắc ít lúa lép, thấy chim tước xuống ăn, đứng đằng xa giật mạnh sợi dây buộc vào cái que, thế là chim bị chụp vào nong hết. Thứ nào cũng có: sẻ đồng, chào mào, “bột cô”, sẻ xanh lưng (3).
Vì thế, tôi lại càng chờ ngày tuyết xuống.
Nhuận Thổ lại nói:
- Bây giờ trời đang rét lắm. Đến mùa hè, anh xuống nhà em chơi. Ban ngày, chúng mình ra biển nhặt vỏ sò, màu đỏ có, màu xanh có, đủ cả. Có cả sò “mặt quỷ”, sò “tay phật”. Tối đến, em và thầy em đi canh dưa thì anh cũng đi…
- Canh trộm à?
- Không phải. ở làng em, người đi qua đường khát nước hái một quả dưa ăn, không kể là lấy trộm. Canh là canh lợn rừng, nhím, tra. Này nhé! Sáng trăng. Có tiếng sột soạt. Tra đang ngốn dưa đấy! Thế là cầm đinh ba khe khẽ tiến lên…
Hồi đó -và cho cả đến bây giờ nữa - tôi vẫn chưa biết con tra là con gì. Chẳng căn cứ vào đâu, tôi cứ tưởng tượng hình thù nó như con chó con nhưng dữ tợn hơn.
- Nó không cắn à?
- Đã có đinh ba rồi. Tiến lên gần, thấy tra là đâm ngay. Giống ấy tinh khôn lắm. Nó quay lại, đâm thẳng về phía mình rồi luồn qua háng mình, biến mất. Lông, da nó trơn như mỡ.
Tôi chưa hề biết trên đời này lại có những chuyện mới lạ như vậy: bên bờ biển có những con sò đủ màu sắc như thế kia; và có được quả dưa hấu ăn cũng phải trải qua bao nhiêu là nguy hiểm. Trước đây tôi chỉ biết quả dưa hấu bán ở hàng hoa quả mà thôi!
- Ở đất cát chúng em, lúc thủy triều dâng lên, có rất nhiều những con “cá nhảy”, cứ nhảy lung tung, hai chân như chân nhái.
Trời ơi! Nhuận Thổ hắn biết nhiều chuyện lạ lùng lắm, kể không xiết! Những chuyện đó, bạn bè tôi từ trước đến nay, không ai biết cả. Chúng nó không biết là vì trong khi Nhuận Thổ sống bên bờ biển thì chúng nó, cũng như tôi, chỉ nhìn thấy một mảnh trời vuông trên bốn bức tường cao bao bọc lấy cái sân mà thôi! Nhưng tiếc thay, đã hết tháng giêng. Nhuận Thổ phải về quê hắn. Lòng tôi rộn ràng, tôi khóc to lên. Hắn lẩn trong bếp, cũng khóc mà không chịu về. Nhưng rồi bố hắn cũng lôi hắn đi. Sau đó, hắn có nhờ bố hắn mang lên cho tôi một bọc vỏ sò và mấy thứ lông chim rất đẹp. Tôi cũng có vài lần gửi cho hắn ít quà. Nhưng từ đấy chúng tôi không hề gặp mặt nhau nữa(4).
Bây giờ mẹ tôi nhắc đến Nhuận Thổ, ký ức tôi bỗng dưng như bừng sáng lên trong chốc lát. Tôi cảm thấy tựa hồ tôi đã tìm ra được quê hương tôi đẹp ở chỗ nào rồi. Tôi trả lời mẹ tôi:
- Thế thì hay quá! Anh ta… ra sao?
- Anh ta ấy à? Tình cảnh cũng chẳng ra gì - Mẹ tôi vừa nói vừa nhìn ra phía ngoài - … Mấy người kia lại đến! Nói mua đồ gỗ nhưng cứ tiện tay mang bừa đi. Mẹ phải ra xem xem sao.
Mẹ tôi đứng dậy, đi ra. Ngoài cửa có tiếng đàn bà đang hỏi chuyện. Tôi gọi cháu Hoằng đến gần, hỏi vớ vẩn: hỏi nó đã biết viết chưa, có thích đi xa không.
- Chúng ta có đi tàu hỏa không, bác?
- Có, chúng ta đi tàu hỏa.
- Thế có đi thuyền không, bác?
- Có, đi thuyền trước…
Bỗng có tiếng ai lạ, the thé nói to lên:
- Thế này rồi kia à! Râu mọc dài thế này rồi kia à!
Tôi giật mình, vội ngửng đầu lên thì trông thấy một người đàn bà, trên dưới năm mươi tuổi, lưỡng quyền nhô ra, hai tay chống nạnh, không buộc thắt lưng, chân đứng chạng ra, giống hệt cái com-pa trong bộ đồ vẽ, có hai chân bé tí. Tôi rất lấy làm ngạc nhiên.
- Không nhận ra à! Ngày bé tôi vẫn bế anh đấy!
Tôi lại càng ngạc nhiên hơn. May mà lúc đó mẹ tôi bước vào, đỡ lời cho:
- Cháu nó đi xa lâu ngày thành ra quên hết cả. Con nhớ nhá!
Rồi ngoảnh về phía tôi nói:
- Đây là thím Hai Dương ở xế cửa nhà ta đây mà! Thím mở hàng bán đậu phụ.
À! Nhớ ra rồi. Hồi tôi còn bé, quả có một chị Hai Dương vẫn ngồi trong quán bán đậu phụ xế cửa nhà tôi, người ta gọi chị là “nàng Tây Thi đậu phụ”. Nhưng hồi đó, chị xoa phấn, lưỡng quyền không cao như thế này, môi cũng không mỏng như bây giờ. Và chị cứ ngồi suốt buổi nên tôi cũng chưa hề được nhìn thấy cái dáng điệu “com-pa” của chị. Hồi đó người ta nói, sở dĩ hàng đậu phụ bán chạy là vì có chị ta. Song có lẽ vì tôi không cùng lứa tuổi với chị, cũng chưa bao giờ bị chị ta làm cho đắm đuối, cho nên mới quên bẵng đi. Nhưng cái “com-pa” kia lấy làm bất bình lắm, tỏ vẻ khinh bỉ, cười kháy tôi như cười kháy một người Pháp không biết đến Nã Phá Luân(5), một người Mỹ không biết đến Hoa Thịnh Đốn(6) gì vậy! Rồi nói:
- Quên à? Phải rồi, bây giờ cao sang rồi thì để ý đâu đến bọn chúng tôi nữa!
Tôi hốt hoảng, đứng dậy, nói:
- Đâu có phải thế! Tôi…
- Thế thì tôi nói anh nghe nhé! Anh Tấn này! Anh bây giờ sang trọng rồi, còn cần quái gì các thứ đồ gỗ hư hỏng này nữa. Chuyên chở lại lịch kịch lắm. Cho chúng tôi khuân đi thôi. Chúng tôi nhà nghèo dùng được tất.
- Có gì đâu mà sang trọng! Chúng tôi cần phải bán các thứ này đi để…
- Ái chà! Anh bây giờ làm quan rồi mà bảo là không sang trọng? Những ba nàng hầu. Mỗi lần đi đâu là ngồi kiệu lớn tám người khiêng, còn bảo là không sang trọng? Hừ! Chẳng cái gì giấu nổi chúng tôi đâu!
Tôi biết không thể nói làm sao được, đành ngậm miệng, đứng trầm ngâm.
- Ôi chào! Thật là càng giàu có càng không dám rời một đồng xu! Càng không dám rời một đồng xu lại càng giàu có!
Mụ “com-pa” tức giận, miệng lẩm bẩm, quay gót thong thả đi ra, tiện tay giật luôn đôi bít tất tay của mẹ tôi giắt vào lưng quần, cút thẳng.
Sau đó, lại có mấy người bà con hàng xóm và mấy người thân thuộc đến thăm. Tôi vừa tiếp khách vừa tìm chút thì giờ rảnh sửa soạn hành lý. Như thế mất ba, bốn ngày.
Một hôm, trời rét lắm. Quá trưa, tôi vừa ăn cơm xong, đang ngồi uống trà, bỗng nghe như có tiếng ai ở ngoài đi vào. Ngoảnh ra xem, tôi ngạc nhiên vô cùng, vội vàng đứng dậy ra đón.
Người đi vào là Nhuận Thổ. Tuy tôi nhận ra ngay Nhuận Thổ, nhưng lại không phải là Nhuận Thổ trong ký ức tôi. Anh cao gấp hai trước; khuôn mặt tròn trĩnh, nước da bánh mật trước kia nay đổi thành vàng xạm, lại có thêm những nếp răn sâu hóm. Cặp mắt giống hệt cặp mắt bố anh ngày trước, mi mắt viền đỏ húp mọng lên. Tôi không lấy làm lạ: ở miền biển, gió thổi suốt ngày, đại để ai cũng thế cả. Anh đội một cái mũ lông chiên rách tươm, mặc một chiếc áo bông mỏng dính, người co ro cúm rúm, tay cầm một bọc giấy và một tẩu thuốc lá dài. Bàn tay này cũng không phải là bàn tay tôi còn nhớ, hồng hào, lanh lẹn, mập mạp, cứng rắn, mà vừa thô kệch vừa nặng nề, lại nứt nẻ như vỏ cây thông. Lúc bấy giờ tôi mừng rỡ vô cùng, nhưng chưa biết nói thế nào cho phải, đành chỉ hỏi:
- À, anh Nhuận Thổ, anh đã đến đấy à!…
Thật ra, tôi còn có rất nhiều chuyện để nói tiếp, tưởng chừng có thể tuôn ra như nước chảy: nào là chim chào mào, nào là cá nhảy, vỏ sò, tra… nhưng không biết hình như có cái gì chẹn lại, chỉ loanh quanh trong đầu óc, không thốt ra thành lời được.
Nhuận Thổ đứng dừng lại, nét mặt vừa hớn hở vừa thê lương, môi mấp máy, nhưng cũng nói không ra tiếng. Rồi bỗng anh lấy một dáng điệu cung kính, chào rất rành mạch:
- Bẩm ông!
Tôi như điếng người đi. Thôi đúng rồi! Giữa chúng tôi đã có một bức tường khá dày ngăn cách. Thật là bi đát. Tôi cũng nói không nên lời.
Anh ta ngoảnh đầu lại gọi:
- Thủy Sinh. Con không lạy ông đi kìa!
Anh liền kéo đứa bé nấp sau lưng anh ra. Trông nó giống hệt anh hai mươi năm về trước, chỉ điều vàng vọt, gầy còm hơn một tí, và cổ không đeo vòng bạc mà thôi.
- Thưa, đây là cháu thứ năm đấy ạ! Chưa đi đâu bao giờ, cứ thấy ai là lẩn tránh…
Mẹ tôi và cháu Hoằng chừng đã nghe thấy tiếng, từ trên gác đi xuống. Anh Nhuận Thổ nói:
- Lạy cụ ạ! Thư cụ con đã nhận được, biết ông có về chơi, thật mừng quá! Mẹ tôi vui vẻ nói:
- Ấy, sao lại khách tình thế! Chẳng phải là trước kia, vẫn gọi nhau bằng anh em cơ mà? Cứ gọi là anh Tấn như trước thôi!
- Ái chà! Cụ thật là… Như thế thì còn ra thể thống nào nữa. Hồi đó, còn nhỏ dại, chưa hiểu….
Anh Nhuận Thổ vừa nói vừa gọi Thủy Sinh lại chào, nhưng thằng bé bẽn lẽn, bám sát vào lưng bố.
Mẹ tôi nói:
- Cháu Thủy Sinh đấy à? Cháu thứ năm phải không nhỉ? Toàn là người lạ, chả trách rụt rè là phải. Hoằng đâu, dẫn em ra chơi đi!
Hoằng nghe nói liền gọi Thủy Sinh. Thủy Sinh nhẹ nhàng, khoan khoái cùng Hoằng đi ra. Mẹ tôi bảo Nhuận Thổ ngồi. Anh ngập ngừng một lát rồi cũng ngồi xuống, để cái tẩu dựa vào mé bàn, đưa cái gói giấy ra nói:
- Ngày đông tháng giá, chẳng có gì. Đây chỉ là ít đậu xanh của nhà phơi khô, xin ông…
Tôi hỏi thăm gia đình. Anh chỉ lắc đầu.
- Bẩm, vất vả lắm! Cháu thứ sáu cũng đã giúp được việc, nhưng nhà vẫn không đủ ăn, lại có được sống yên ổn đâu!… Chỗ nào cũng hỏi tiền, chẳng có luật lệ gì cả. Mùa lại mất. Trồng được gì là gánh đi bán tất. Chỉ đóng thuế chợ là đã cụt vốn rồi. Không đem bán thì lại thối mục hết.
Anh cứ lắc đầu. Những nếp răn khắc sâu trên mặt anh tuyệt nhiên không động đậy. Trông anh phảng phất như một pho tượng đá. Có lẽ anh chỉ cảm thấy khổ nhưng không nói ra được hết, ngồi trầm ngâm một lúc, rồi cầm lấy dọc tẩu, lặng lẽ hút thuốc.
Mẹ tôi hỏi chuyện anh, biết nhà anh bận lắm việc, ngày mai phải về, lại chưa ăn cơm trưa, liền bảo anh xuống bếp rang cơm ăn.
Anh đi ra. Mẹ tôi và tôi đều than thở, buồn cho cảnh nhà anh: con đông, mùa mất, thuế nặng, lính tráng, trộm cướp, quan lại, thân hào, đày đọa thân anh khiến anh trở thành đần độn, mụ mẫm đi(7)! Mẹ tôi bàn với tôi:
- Cái gì không cần chở đi thì cho anh ta hết. Cứ để cho tùy ý chọn, lấy cái nào thì lấy.
Đến chiều anh chọn xong mấy thứ: một đôi bàn dài, bốn chiếc ghế dựa, một bộ tam sự và một cái cân. Anh lại xin tất cả các đống tro (ở quê tôi, người ta nấu bằng rơm, rạ, tro có thể dùng bón đất cát), chờ khi nào chúng tôi lên đường là đem thuyền đến chở.
Đêm đến, chúng tôi cũng có nói vài ba câu chuyện phiếm, toàn là những chuyện chẳng quan trọng gì. Sáng hôm sau, anh đem Thủy Sinh về.
Chín ngày sau, chúng tôi lên đường. Sáng sớm, Nhuận Thổ đã đến rồi. Thủy Sinh không đi theo. Anh chỉ đem theo một đứa cháu gái năm tuổi để trông thuyền. Chúng tôi bận rộn suốt ngày, không có thì giờ trò chuyện. Khách khứa cũng nhiều. Kẻ đến đưa chân, người đến lấy đồ đạc. Có kẻ vừa đưa chân vừa lấy đồ đạc. Gần tối, chúng tôi xuống thuyền thì tất cả đồ đạc trong ngôi nhà cũ, hư hỏng, to nhỏ, xấu tốt đều mang đi sạch trơn như quét.
Thuyền chúng tôi thẳng tiến. Trong hoàng hôn, những dãy núi xanh hai bên bờ sông đen sẫm lại, nối tiếp nhau chạy lùi về phía sau lái.
Tôi và cháu Hoằng ngồi tựa cửa thuyền, cùng nhìn phong cảnh mờ ảo bên ngoài. Bỗng cháu Hoằng hỏi:
- Bác này! Lúc nào chúng ta lại trở về nhỉ?
- Trở về? Sao cháu chưa đi đã nghĩ đến chuyện trở về?
- Nhưng mà thằng Thủy Sinh nó hẹn cháu đến nhà nó chơi cơ mà.
Hoằng giương to đôi mắt đen nháy nhìn tôi, ngây người suy nghĩ.
Tôi và mẹ tôi cũng đều có ý buồn, vì thế mà lại nhắc đến Nhuận Thổ. Mẹ tôi nói:
- Cái chị Hai Dương, “nàng Tây Thi đậu phụ” ấy mà! Từ khi nhà ta bắt đầu sửa soạn hành lý, chẳng ngày nào là chị ta không đến. Hôm trước, chị ta đứng cạnh đống tro, moi ra hơn mười chiếc, cả bát lẫn đĩa, bàn tán một hồi rồi nói quyết rằng Nhuận Thổ vùi vào đấy để khi nào xúc tro là mang đi luôn. Chị ta khám phá ra việc đó, tự cho mình là có công, liền lấy ngay cái “cẩu khí sát” (một dụng cụ ở quê tôi người ta dùng nuôi gà làm bằng một tấm ván, trên có song song, trong đựng thức ăn, gà chỉ việc thò cổ vào mổ còn chó thì đứng nhìn, chịu chết), rồi chạy biến. Tuy chị ta lùn và chân bé tí tẹo thế mà chạy cũng nhanh đáo để!
Ngôi nhà cũ xa dần, phong cảnh làng cũ cũng mờ dần, nhưng lòng tôi không chút lưu luyến. Tôi chỉ cảm thấy xung quanh tôi là bốn bức tường vô hình, nhưng rất cao, làm cho tôi vô cùng lẻ loi, sầu muộn. Hình ảnh đứa bé oai hùng, cổ đeo vòng bạc, đứng giữa ruộng dưa hấu, tôi vốn nhớ rõ lắm, nhưng bây giờ bỗng nhiên cũng mờ nhạt đi, khiến tôi lại càng thêm ảo não.
Mẹ tôi và cháu Hoằng đã ngủ rồi.
Tôi nằm xuống, nghe nước róc rách vỗ vào mạn thuyền, biết là tôi đang đi theo con đường của tôi. Tôi nghĩ bụng: tôi và Nhuận Thổ, tuy cách bức đến như thế này, nhưng con cháu chúng tôi vẫn còn thân thiết với nhau. Chẳng phải là cháu Hoằng đang tưởng nhớ đến Thủy Sinh đó ư? Tôi mong ước chúng nó sẽ không giống chúng tôi, không bao giờ phải cách bức nhau cả… Nhưng tôi cũng không muốn chúng nó vì thân thiết với nhau mà phải vất vả, chạy vạy như tôi, cũng không muốn chúng nó phải khốn khổ mà đần độn như Nhuận Thổ; cũng không muốn chúng nó phải khốn khổ mà tàn nhẫn như bao nhiêu người khác. Chúng nó cần phải sống một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa từng được sống.
Tôi nghĩ đến những niềm hy vọng, bỗng nhiên hoảng sợ. Khi Nhuận Thổ xin chiếc lư hương và đôi đèn nến, tôi cười thầm, cho rằng anh ta lúc nào cũng không quên sùng bái tượng gỗ.
Nhưng bây giờ, điều tôi đang gọi là hy vọng đây, biết đâu không phải là một thứ tượng gỗ tự tay tôi chế tạo ra? Có khác chăng là những điều anh ta mong ước thì gần gũi, còn những điều tôi mong ước thì xa vời đó thôi.
Tôi đang mơ màng, thì trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng một cánh đồng cát, màu xanh biếc, cạnh bờ biển; trên vòm trời xanh đậm, treo lửng lơ một vừng trăng tròn vàng thắm. Tôi nghĩ bụng: đã gọi là hy vọng thì không thể nói đâu là thực, đâu là hư. Cũng giống như những con đường trên mặt đất; kỳ thực, trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi.
________
(1) Theo bức thư của Chương Y-Bình gửi cho người dịch tiểu thuyết của Lỗ Tấn ra tiếng Nga thì ông ta đã có hỏi Lỗ Tấn. Lỗ Tấn trả lời, đó là một tên thú ông tùy tiện đặt ra. Cũng là một loại lợn rừng.
(2) Theo lời mê tín về tướng số thì mệnh người có ngũ hành: Kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Có đủ ngũ hành là số tốt, khuyết một hành là số xấu. Khuyết hành nào thì lấy tên hành ấy mà đặt tên, có thể bổ cứu cho vận mệnh.
(3) Trong bài Từ vườn bách thảo đến trường Tam vị (Nhặt cánh hoa tàn, Tạp văn. I), Lỗ Tấn cũng có nhắc lại một kỷ niệm tương tự như thế, nhưng lại nói “đó là cách mà bố Nhuận Thổ bày vẽ cho”. Nhuận Thổ, một người có tên thật là Chương Vận Thủy, người Thiệu Hưng. Bố anh là Phúc Khánh, một người nông dân kiêm nghề đan lát, thường đến làm thuê ở nhà tác giả.
(4) Trong đoạn này, Lỗ Tấn hết sức ca ngợi Nhuận Thổ, xây dựng hình ảnh một em bé nông thôn, trong trắng, chất phác, nhiều tình cảm, vì có lao động nên tháo vát và biết nhiều chuyện hơn các em bé con nhà địa chủ. Ta có thể gặp lại những điều nhận xét này trong bài Hát tuồng ngày rước thần. Trong bài tựa Tuyển tập truyện ngắn bằng tiếng Anh, ông có viết một câu thành thực như sau: “Tôi sinh trưởng trong một gia đình lớn ở đô thị, từ bé chịu giáo huấn của sách vở và thầy đồ, cho nên cũng xem đại chúng cần lao như bức tranh hoa điểu. Có khi dũng cảm thấy cái giả dối và thối nát của cái gọi là xã hội thượng lưu, song tôi vẫn ham mộ cái yên vui của nó. Nhưng quê ngoại mẹ tôi là nông thôn, khiến tôi thỉnh thoảng gần gũi nông dân, dần dần biết họ suốt đời bị áp bức, chịu bao đau khổ, chứ đâu có được như bức tranh hoa điểu. Về sau… ngẫu nhiên có dịp được viết văn, tôi bèn dùng hình thức truyện ngắn lần lượt viết ra sự trụy lạc của cái gọi là xã hội thượng lưu và nỗi bất hạnh của xã hội lớp dưới”. Cố hương, A.Q. chính truyện, Lễ cầu phúc là những truyện như thế.
(5) Tức Napoléon (1766-1821), vua nước Pháp nổi tiếng một thời.
(6) Tức Washington (1732-1799), một trong những người xây dựng nước Cộng hoà Mỹ (?!)
(7) Kể từ khi tên bán nước Viên Thế Khải chết đi (1916), bọn đế quốc càng tranh giành nhau ảnh hưởng ở Trung Quốc, giúp cho một số quân phiệt gây nội chiến liên miên, tạo nên cảnh đục nước béo cò. Bọn địa chủ lại càng tăng cường bóc lột điạ tô, cho vay nặng lãi, đem sự tổn hại của chúng trút lên đầu người nông dân lao động.
(Trương Chính dịch)


Sưu tầm

Nhớ rừng - Thế Lữ

NHỚ RỪNG
(Lời con hổ ở vườn bách thú)
Tặng Nguyễn Tường Tam
Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua,
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm
Nay sa cơ bị nhục nhằn, tù hãm
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi
Với cặp báo chuổng bên vô tư lự.
Ta mãi sống trong tình thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành, hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể cả muôn loài
Giữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi.
Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển động bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang san ta đổi mới?
Đâu những buổi bình minh cây xanh nắng gội
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
- Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!
Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ xén, lối phẳng, cây trồng;
Dải nước đen giả suối chẳng thông dòng
Lẩn lút bên những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.
Hỡi oai linh cảnh nước non hùng vĩ
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
Ta đang theo giấc mộng vàng to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!


Sưu tầm